“Vậy e rằng ngươi vừa động thủ với Đông bộ, Uông Thiên Khải liền sẽ phát hiện, sẽ phái người đến đây chặn giết ngươi.” Trần Nguyệt Ảnh thì nhắc nhở Diệp Lưu Vân. Diệp Lưu Vân lại cười nói: “Ừm, ta cũng tin tưởng hắn có thể đoán được ta muốn động thủ với Đông bộ. Nhưng hắn đoán được cũng vô dụng, ta không tự mình động thủ, mà là an bài người khác. Đến lúc đó Uông Thiên Khải sẽ bị ta làm cho mơ hồ!” Tiếp đó hắn liền kể cho Đường Tâm Dao và Trần Nguyệt Ảnh chuyện về Quỷ Tẩu. Chỉ là hắn không nói chuyện Quỷ Tẩu chính là Vương Văn Hạo kia. Đợi đến khi Diệp Lưu Vân bọn họ đến khu vực phía Đông nhất gần nơi đóng quân của Long tộc, Diệp Lưu Vân lại thả Lôi Minh, Long Nữ, Cửu Đầu Ma Long ra, khiến bọn họ hóa thành hình người đi theo bên cạnh mình. “Các ngươi giúp ta lưu ý Long tộc trên đường. Chúng ta muốn tiến vào Long tộc ở đây, còn cần có người tiến cử.” Diệp Lưu Vân cũng an bài nhiệm vụ cho bọn họ. Mấy con yêu thú này đối với khí vị càng thêm mẫn cảm, lại càng dễ phát hiện sự tồn tại của Long tộc. “Lưu Vân, hình như không cần tìm nữa rồi!” Long Nữ chỉ chỉ tinh không ở đằng xa. “...Quả thực là vậy!” Diệp Lưu Vân có chút cạn lời, quả thực là muốn gì được nấy. “Chẳng lẽ là bởi vì khí vận của mình quá mạnh?” Kim Đồng của hắn nhìn thấy, mấy võ tu đang vây công một con cự long kim sắc. “Con rồng này sao cảm giác có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987649/chuong-3761.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.