Hai tên hộ vệ thân cận nghe nói hắn không ra ngoài nên cũng không đi theo. Đảm của Giang Lan không lớn, trước đây không có hai người bọn họ đi theo thì tuyệt đối sẽ không ra khỏi cửa. Bọn họ cũng không phát giác ra con mèo đen kia có dao động cảnh giới, đều không quá để ý. “Trước tiên đi đến diễn võ trường, xem hai đích hệ tử đệ khác của Giang gia có ở đó hay không, sau đó thì xem ngươi rồi!” Diệp Lưu Vân truyền âm cho Tiểu Vu. “Chủ nhân yên tâm! Nhưng ta cảm giác được, sau núi Giang gia có lực lượng thần hồn dao động rất mạnh.” Tiểu Vu cũng nói cho Diệp Lưu Vân. “Ừm, đó là chỗ Giang gia lão tổ tu luyện, hẳn là lực lượng thần hồn của hắn tương đối mạnh. Nơi đó cũng là chỗ ẩn thân của viên Cổ Long Châu kia, nghe nói bên trong Long Châu có một Long hồn đã thành thần.” Diệp Lưu Vân cũng không giấu Tiểu Vu. “Đã thành thần rồi, còn có thể chỉ còn thần hồn? Ai có thể giết chết một con rồng đã thành thần?” Tiểu Vu lập tức mê hoặc. “Nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn thôi! Có lẽ là thần mạnh hơn ra tay.” Diệp Lưu Vân cũng chỉ là tùy tiện đoán mà thôi. Vừa đi, còn vừa dùng thần thức tìm kiếm cường giả. Lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng dao động cảnh giới Động Thiên, đi qua nhìn một chút, là chỗ ở của Nhị trưởng lão. Nhị trưởng lão đang ở sân phân phó chuyện gì đó, nhìn có vẻ là đang dẫn theo một vài thủ hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987636/chuong-3748.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.