Rất nhanh, ma sát chi khí trong trận pháp càng ngày càng nồng đậm, thậm chí một số vũ tu còn cần dùng chân nguyên hộ thể để chống đỡ. Mà sự che chắn của ma khí, cùng tác dụng của huyễn trận, cũng khiến bọn họ dần dần tẩu tán. "Ly huynh, ngươi trước mang người ở đây chờ ta, ta trước đi tiêu diệt một số người, đợi đến khi bọn họ muốn phá trận thì các ngươi lại ra tay giúp đỡ." Diệp Lưu Vân không vội để Ly Uyên xuất thủ. "Được!" Ly Uyên cũng lập tức đáp ứng. Diệp Lưu Vân mang theo người bên cạnh mình ra khỏi trận pháp, liền lập tức thu bọn họ vào không gian thế giới, chỉ để lại Thiên Mộng và Cố Trường Hồng bên cạnh mình, sau đó còn thả Hắc Miêu trong động thiên thế giới ra. "Đến đây, Tiểu Vu, thử xem thực lực của ngươi, ta đã tìm cho ngươi mấy cái bia ngắm!" Nói xong, Diệp Lưu Vân liền dẫn mấy người bọn họ tìm được một vũ tu lạc đàn. Kết quả Tiểu Vu còn chưa tới gần vũ tu kia, từ xa đã chiếu tia sáng xám xanh trong mắt qua. Vũ tu kia cảm thấy có người tấn công, cũng lập tức xông về phía này. "Đã giải quyết xong rồi, các ngươi cứ chờ xem kịch vui là được!" Tiểu Vu tự tin nói với Diệp Lưu Vân. Kết quả lời nó vừa dứt, vũ tu kia liền bị thứ gì đó vấp chân, suýt chút nữa ngã xuống. Mà lúc này không còn tia sáng xám xanh chiếu rọi, hắn cũng tìm không thấy Tiểu Vu, cho nên cũng chỉ phải trút giận lên thứ vừa vấp ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987614/chuong-3726.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.