"Không phải hấp thu, mà là thông qua Lời Nguyền Ác Vận tiêu hao khí vận của ngươi. Mà một khi người không còn khí vận, đi đường cũng có thể ngã chết, chứ đừng nói đến chiến đấu!" Hắc Miêu ngạo nghễ nói. Diệp Lưu Vân cũng ở trong lòng thầm nghĩ, nếu dùng con Hắc Miêu này để đối phó Thần Vương thì chính hợp. "Đừng nói nhảm nữa, mau chóng quyết định đi, ta không có công phu để hao tổn với ngươi." Diệp Lưu Vân nói xong, bạch quang trong mắt lại ngưng tụ lại. "Ngươi..." Hắc Miêu bị Diệp Lưu Vân làm cho không nói nên lời. "Vậy sau này ngươi phải cho phép ta tu luyện trước tấm bia đá này, không thể quấy rầy ta!" Hắc Miêu cuối cùng cũng thỏa hiệp. "Tấm bia đá này vừa rồi bổ sung cho ta chính là khí vận?" Diệp Lưu Vân hỏi con Hắc Miêu kia. "Đương nhiên. Bằng không ta sẽ sợ ngươi?" Hắc Miêu lườm nguýt nói. Diệp Lưu Vân lại truy hỏi: "Ngươi không phải không hấp thu khí vận sao? Tu luyện ở chỗ tấm bia đá này làm gì?" "Khi ta chiến đấu nào có thời gian hấp thu, nhưng bình thường tu luyện lại không có hạn chế thời gian, ta liền có thể hấp thu khí vận này để tăng lên năng lực thi triển Lời Nguyền Ác Vận." Con Hắc Miêu kia khi giải thích còn có chút không kiên nhẫn. Diệp Lưu Vân vốn là muốn đồng ý, nhưng bỗng nhiên lại nghĩ tới chuyện vừa rồi cho rằng Thần Vương cố ý hại nó, liền lại hỏi: "Bí cảnh này trước đó có bao nhiêu người luyện hóa qua." "Sau khi chủ nhân ta chết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987612/chuong-3724.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.