Giáp của Độc Thủ rất dày nặng, hơi giống với ngoại giáp mà Diệp Lưu Vân đã dùng cho binh sĩ trước đây. Sau khi Độc Thủ mặc bộ ngoại giáp này, lực phòng ngự cũng tăng vọt, vậy mà có thể bỏ qua công kích của Trảm Không. Trảm Không lại phải cẩn thận từng li từng tí một không bị Độc Thủ đánh trúng, bởi vì lực công kích của ngoại giáp kia cũng đủ để đạt tới trình độ Động Thiên lục thất trọng cảnh giới. "Ha ha ha, ngươi căn bản là không giết được ta, không cần phí sức nữa!" Độc Thủ lại như đã sớm biết Diệp Lưu Vân không làm gì được hắn cả, hướng về phía Diệp Lưu Vân cuồng tiếu. "Là vậy sao?" Diệp Lưu Vân cũng hừ lạnh một tiếng, Đại Hoang Cung trong tay lại đổi thành ma đao. Những khôi lỗi kia bây giờ đã xông tới gần, vây bọn họ lại trong trận pháp, hắn cũng không cần thiết tái sử dụng cung tên nữa, thế là hắn tay cầm ma đao, dẫn đầu xông ra khỏi trận pháp, hai đao chém mở khôi lỗi cản đường, trực tiếp lao về phía Độc Thủ. "Mài chết hắn cho ta!" Độc Thủ thấy Diệp Lưu Vân xông ra, ngược lại là nở nụ cười hài lòng. Bằng không những khôi lỗi kia của hắn đi công kích trận pháp, còn phải chết thương nhiều hơn. Hắn cũng chủ động lao về phía Diệp Lưu Vân, muốn dựa vào ngoại giáp của mình để tranh thủ cơ hội tiêu diệt Diệp Lưu Vân cho những khôi lỗi. Mà những khôi lỗi và yêu thú phía sau Diệp Lưu Vân vậy mà đều không động, ngược lại là lại dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987605/chuong-3717.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.