Giờ phút này, trong thức hải của Diệp Lưu Vân, tất cả âm hồn đều đã bị kim quang của Vạn Thần Lệnh bao lấy. Phong Ma Bi thì đang mỹ tư tư/đắc ý mà hấp thu từng cái một. Nó chỉ là hấp thu âm hồn, tốc độ cũng rất nhanh. Nó ngược lại là không ngờ tới còn có chuyện tốt như vậy, đều không cần ra khỏi thức hải mà đã có sẵn năng lượng đưa đến tận cửa. Vạn Thần Lệnh đều lười biến những âm hồn này thành lực lượng thần hồn. Âm hồn chuyển hóa thành lực lượng thần hồn cũng sẽ không còn lại bao nhiêu, chi bằng để Phong Ma Bi hấp thu, không chỉ có thể tăng lên thực lực của Phong Ma Bi, mà còn có thể tiết kiệm năng lượng của Vạn Thần Lệnh. Diệp Lưu Vân nhìn một chút Sở Hàm với vẻ mặt chấn kinh, đáp lại hắn nói: "Không có khả năng gì là không thể. Ta trời sinh miễn dịch với âm hồn." Hắn chỉ là tùy tiện qua loa một câu như vậy, phỏng chừng một số võ tu hẳn là có thể đoán được, trong thức hải của hắn có bảo vật phòng ngự. Không ngờ Sở Hàm tên đồ đần này lại thật sự tin. "Còn có công pháp như vậy sao?" Hắn giờ phút này cũng là có chút ngẩn ngơ, trước đó cũng không ngờ tới lá bài tẩy của mình vậy mà một chút tác dụng cũng không có. Nhưng hắn bây giờ cũng chỉ có thể dốc toàn lực liều một lần với Diệp Lưu Vân. Lần này, hắn đem âm hồn trong tay mình và hung thú khống chế đều thả ra, để âm hồn và hung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987596/chuong-3708.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.