“Coi như tiểu tử ngươi mạng lớn, đừng lần nữa để bản cô nương gặp ngươi!” Lôi Minh ngược lại là nghe lời, chỉ là hướng về phía Cảnh Đào cắn răng nghiến lợi uy hiếp một câu. Nàng ở trong bí cảnh này cũng không dám làm loạn, biết mình thực lực không được, không thể cho Diệp Lưu Vân thêm phiền phức. Diệp Lưu Vân sau khi gieo Nô Ấn cho mấy võ tu có thần hồn cường đại, lại đi xử lý những khôi lỗi kia. Nhưng những khôi lỗi kia đều do Cảnh Đào điều khiển. Hiện nay Cảnh Đào còn sống, chúng tự nhiên sẽ không bị người khác khống chế. “Tên đáng chết này, lại còn lưu lại một chút phiền phức.” Diệp Lưu Vân bất đắc dĩ, chỉ có thể tạm thời dỡ bỏ toàn bộ năng lượng trong cơ thể khôi lỗi, khiến những khôi lỗi kia trở thành phế vật, tạm thời thu chúng vào nhẫn trữ vật. Do hắn xử lý khôi lỗi lãng phí khá nhiều thời gian, Diệp Lưu Vân còn không thể không lần nữa sử dụng phù chú, tiếp tục định trụ những người còn lại, mới cuối cùng thu phục được những người này. Những võ tu cảnh giới thấp đều đã bị yêu thú thu đi thần hồn, những võ tu còn lại ở Động Thiên cảnh giới, Diệp Lưu Vân liền bình quân phân phối bọn họ đến ba đội ngũ khác. Mấy võ tu có lực lượng thần hồn mạnh kia, Diệp Lưu Vân thì lưu lại bọn họ trong đội của mình, để chuẩn bị đối phó với Minh Xà cuối cùng. Mà lúc này, Ly Uyên cũng thu hồi ánh mắt nhìn về phía Diệp Lưu Vân, cúi đầu trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987550/chuong-3662.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.