Diệp Lưu Vân không kịp ngăn cản, lập tức vung đao chém về phía kim thương, đồng thời kim đồng cũng bắn ra bạch quang, cắt về phía kim thương, chém nó thành ba đoạn. "Ầm" một tiếng, Diệp Lưu Vân cũng bị quán tính của cây thương kia bắn bay ra xa. Chiến thần khải giáp thì đã chặn được đòn tấn công của kim thương. Nhưng đòn toàn lực liều mạng của Kim Linh Yêu, uy lực vẫn không nhỏ, Diệp Lưu Vân cũng bị chấn động đến khí huyết sôi trào, phun ra một ngụm huyết bầm. "Dám đánh tiểu ca ca của ta!" Lôi Minh đuổi theo liền dùng búa bổ tới, đánh bay đoạn kim thương dài nhất. Long Nữ thì tiện tay thu hồi một đoạn kim thương, Thường Thanh Đằng cũng cuốn đi một đoạn. Đoạn kim thương dài nhất kia thấy Diệp Lưu Vân vậy mà không chết, đành hóa thành một đạo kim quang tiếp tục bỏ chạy. "Đuổi theo nó!" Diệp Lưu Vân không màng vết thương, thu hồi Thường Thanh Đằng và đoạn kim thương nó cuốn đi, mang theo mọi người tiếp tục đuổi theo. Lúc này, đám hung thú giúp sức đã hoàn toàn tan tác bỏ chạy, không còn ai tấn công Diệp Lưu Vân bọn họ nữa. Đoạn kim thương kia nhìn thể hình, cho dù biến thành hình người, đoán chừng cũng tương đương một Võ Tu. Mặt đất xa xa, cũng xuất hiện một cái hố tròn lớn. Đường kính cái hố này, có phạm vi vài chục dặm. Nhìn là biết không phải người thường đánh ra. Mà trong cái hố lớn đó, thì lặng yên nằm một khối đá lớn vài trượng vuông. Khối đá kia toàn thân màu đen, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987496/chuong-3608.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.