"Có chuyện gì vậy?" Diệp Lưu Vân không hiểu hỏi Lý Thiên Kiêu. "Động tĩnh ngươi phát ra trước đó là tiếng rồng gầm sao? Ngươi sẽ không phải cũng là người của Long tộc chứ?" Lý Thiên Kiều hỏi Diệp Lưu Vân. Hóa ra Lý Thiên Kiều nghe thấy tiếng rồng gầm của Diệp Lưu Vân xong, cũng coi hắn là Long tộc. "Ha ha, nếu ta nói phải thì sao?" Diệp Lưu Vân cười phản hỏi. "Ngươi thật là Long tộc?" Lý Thiên Kiều nghe vậy, con mắt trợn càng lớn hơn. Cùng Kỳ thấy vậy cũng nhịn không được cười ra tiếng. Diệp Lưu Vân không còn dám trêu chọc nữa, sợ nàng thật sự hiểu lầm: "Trêu ngươi đó! Ta là nhân loại chính tông! Chẳng qua ta từng tiếp nhận Long tức của Long tộc tộc trưởng, hơn nữa Thiên Huyễn thuật của ta cũng khá đặc thù, có thể thay đổi thanh âm của ta!" Lý Thiên Kiều nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. "Cần gì phải căng thẳng như vậy?" Diệp Lưu Vân cười hỏi. "Ngươi không biết đâu, ở Thái Hư thế giới của chúng ta, một con Chân Long hoặc người của Long tộc hiếm thấy đến mức nào. Hơn nữa, đó đều là những tồn tại không ai dám đắc tội!" Lý Thiên Kiều giải thích cho Diệp Lưu Vân. "Vậy những Long châu, Long giác, Long lân mà thương hội bán là từ đâu ra?" Diệp Lưu Vân phản hỏi. Lý Thiên Kiều giải thích: "Đó đều là từ mộ huyệt của Long tộc hoặc được đào ra từ dưới đất các nơi, nào có ai dám lấy từ trên người Long sống? Phải biết rằng, Long tộc ở Thái Hư thế giới không ai dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987489/chuong-3601.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.