"Tùy ngươi đi!" Diệp Lưu Vân nói một câu xong, cũng không muốn lại để ý tới Phong Ma Bi. Dù sao hắn cũng không quản được nó, dứt khoát cứ để mặc nó. Nhưng Phong Ma Bi nhất thời vẫn không thể trấn áp được một con Thao Thiết, hắn còn phải phối hợp với Phong Ma Bi chém con Thao Thiết kia một đao, khiến con Thao Thiết trọng thương không có sức phản kích, Phong Ma Bi mới có thể hấp thu được lực lượng của nó. Cho nên Phong Ma Bi sẽ thường xuyên rơi xuống phía sau Diệp Lưu Vân, hấp thu xong lực lượng của một con Thao Thiết, liền lại chạy đến phía trước Diệp Lưu Vân đập một con, để Diệp Lưu Vân phối hợp với nó. "Ngươi ngược lại là rất biết mượn lực!" Diệp Lưu Vân cũng không biết nói Phong Ma Bi này rốt cuộc là thông minh hay là ngốc, chỉ là tiện tay có thể giúp thì giúp nó một chút. Sau đó, hắn một hơi dọc theo hẻm núi xông vào sâu mấy dặm đường, đã giết hơn bốn, năm trăm đầu hung thú Thao Thiết, tất cả đều là một đao liền chém giết. Áo ngoài của hắn đã bị Thao Thiết cào rách nát, cũng may bên trong còn có Lưu Kim Khải Giáp. Thỉnh thoảng bị Thao Thiết bắt trúng hoặc cắn phải, hắn cũng đều là dùng nhục thân gắng gượng chống đỡ, sau đó một đao trước tiên đánh chết Thao Thiết. Mắt thấy hẻm núi đều sắp đi đến cuối cùng rồi, phía trước là một mảnh sơn mạch ma khí sâm sâm, nhưng Thao Thiết trước mắt, hắn còn chưa giết sạch. Hơn nữa còn có Thao Thiết từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987441/chuong-3553.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.