Lôi Minh và Long Nữ cũng ý thức được, Diệp Lưu Vân muốn mua đấu giá đồ vật chắc chắn rất nhiều, tinh thạch sẽ không đủ dùng. "Tiểu ca ca, nếu tinh thạch không đủ thì làm sao bây giờ?" Lôi Minh chủ động hỏi Diệp Lưu Vân. "Các ngươi trước tiên không cần nghĩ nhiều như vậy, xem trọng cái gì cứ nói cho ta biết, cuối cùng nếu tinh thạch không đủ, những thứ không thể luyện hóa ngay lập tức thì chúng ta sẽ không đấu giá. Đến lúc đó, ai đấu giá được thứ chúng ta muốn, chúng ta sẽ ra tay đi cướp!" Diệp Lưu Vân cũng trở nên hung ác. Đã là quy tắc của thế giới võ đạo thì như vậy, hắn cũng không còn khách khí nữa. Loại tài nguyên có thể giúp hắn và những người bên cạnh trở nên mạnh hơn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua. "Tốt quá rồi! Cuối cùng chúng ta lại trở thành cướp rồi!" Lôi Minh thì vô tư lự vỗ tay reo hò. "Ơ... ngươi nói là thật sao?" Trần Nguyệt Ảnh cũng nghi ngờ nhìn về phía Diệp Lưu Vân. "Không sai, những tài nguyên này quá khó có được, không thể bỏ lỡ! Ngươi có tài nguyên nào xem trọng, cứ việc nói cho ta biết!" Diệp Lưu Vân khẳng định nói. "A? Ngươi muốn giúp ta đấu giá tài nguyên?" Trần Nguyệt Ảnh ngược lại không nghĩ tới, Diệp Lưu Vân sẽ vì nàng mà tiêu tiền vào lúc này. Nàng trước đó vẫn luôn lo lắng Diệp Lưu Vân ghét bỏ nàng. "Đương nhiên rồi, đều là người một nhà, làm sao có thể mặc kệ ngươi!" Diệp Lưu Vân tiện miệng nói. "Đúng thế! Người một nhà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987413/chuong-3525.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.