Sau khi tìm hiểu, hắn mới biết được tinh cầu này trên thực tế đã bị một thế gia luyện khí ở phía nam chiếm cứ. Bởi vì nơi đây có một loại khoáng mạch kim loại, cho nên để tiện khai thác, bọn họ đã lặng lẽ chuyển không ít lưu dân đến đây sinh sống. Dần dần hình thành thành trì, phát triển thương mại, cũng diễn sinh ra loại lính đánh thuê này, vừa là lính đánh thuê, cũng là giặc cướp, cái gì kiếm tiền thì làm cái đó. Thương hội, tửu lầu, thanh lâu ở đây, hầu như đều bị thế gia luyện khí kia khống chế. Trên toàn bộ tinh cầu, thành trì chỉ có ba tòa. Đại bộ phận võ tu đều dựa vào đào khoáng sinh sống, sau đó lại đến trong thành trì tiêu phí, đổi lấy tài nguyên cần thiết của mình. Cuối cùng những số tiền này vẫn bị thế gia luyện khí này kiếm về. Do đều là lưu dân, cho nên nữ nhân tương đối thưa thớt. Vũ tu cầm đầu kia nói quả thật không sai, nữ nhân ở đây quả thật rất nổi tiếng, cũng không ai nỡ đi ngược đãi hoặc là đánh giết, chuyển tay bán ra đều sẽ đáng giá rất nhiều tiền. Một nữ nhân bình thường, đều có thể bán được ba bản nguyên chi lực. Giống như hàng cao cấp như Trần Nguyệt Ảnh, ít nhất có thể bán được ba mươi bản nguyên chi lực. Vũ tu cầm đầu kia đã dự định xong, chờ mình hưởng dụng đủ rồi, lại chuyển tay bán Trần Nguyệt Ảnh ra ngoài. “Cái tên cặn bã này!” Diệp Lưu Vân sau khi hiểu rõ ý nghĩ của hắn, cũng không khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987384/chuong-3496.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.