"Linh khí loãng, có lẽ là chú trọng luyện thể đi!" Diệp Lưu Vân cũng theo đó cảm thán một tiếng, muốn đợi bọn họ qua đây, hỏi thăm bọn họ một chút, xem xem võ tu nơi đây có phương pháp luyện thể đặc thù nào không. Binh khí trong tay võ tu bản địa, cũng đều là binh khí làm bằng sắt bình thường, xem ra trình độ luyện khí cũng không cao lắm. Sau khi bọn họ chạy tới, cũng đang không ngừng đánh giá những người Diệp Lưu Vân này. "Các ngươi là người ngoài? Tới chỗ chúng ta làm gì? Chỗ chúng ta không có tài nguyên gì mà các ngươi để ý đâu!" Một hán tử trung niên cầm đầu cũng mở miệng thương lượng với Diệp Lưu Vân bọn họ. "Chúng ta không có ác ý gì, đi ngang qua đây, ngồi phi thuyền mệt rồi, xuống dưới nghỉ ngơi một chút, hoạt động một chút!" Diệp Lưu Vân giải thích với bọn họ nói. Lôi Minh và những yêu thú khác, thấy cảnh giới của những người này không cao, cũng đều không còn hứng thú xuất thủ nữa. Bọn họ thả thần thức ra, cũng phát hiện nơi đây quả thật không có tài nguyên gì tốt. Nơi linh khí loãng, ngay cả hung thú cũng ít, mà lại đều là hung thú không có cảnh giới gì, bọn họ liền càng không có hứng thú. "Các ngươi không phải tới cướp đoạt tài nguyên sao?" Cái kia trung niên hán tử thấy Diệp Lưu Vân bọn họ không có ý muốn động thủ, cũng hơi nghi hoặc một chút hỏi. Diệp Lưu Vân nghe vậy cũng cười nói hỏi ngược lại: "Giống như ngươi nói, chỗ các ngươi cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987270/chuong-3382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.