Nguyệt Thiên Dương khen không dứt miệng món thịt nướng của Diệp Lưu Vân, ăn không ít, còn nói muốn đổi lấy phối phương gia vị của Diệp Lưu Vân. Trong bữa tiệc mọi người nói nói cười cười, ăn ăn uống uống, không khí ngược lại vô cùng hòa hợp. Sau khi yến hội kết thúc, Diệp Lưu Vân mới cùng Hiên Viên Linh và những người khác tìm hiểu một chút, bọn họ đã đổi lấy những tài nguyên nào. Hiên Viên Linh nói với Diệp Lưu Vân: "Nàng mong muốn nhất, chính là một vạn bộ khôi giáp và binh khí Hư Giai kia. Thế nhưng bọn họ không có đủ tài nguyên cao cấp, chúng ta không đồng ý." Diệp Lưu Vân cũng gật đầu đồng tình: "Khôi giáp Hư Giai, ngay cả đại quân của chúng ta còn chưa trang bị đầy đủ. Quả thật là tài nguyên chúng ta tương đối cần, nếu nàng muốn loại tài nguyên cao cấp kia, vậy thì nhất định phải lấy ra tài nguyên tương ứng. Thật ra bọn họ hiện tại không cần thiết phải đổi lấy loại tài nguyên cao giai kia, đổi lấy một ít công pháp và tài nguyên tăng lên lực lượng khác, lại thêm một ít binh khí và đan dược Chân Giai là đủ rồi. Cũng có thể đổi lấy một ít sách luyện khí, luyện đan, mình về tự từ từ nghiên cứu." Lương Tuyết cũng nói theo: "Đúng vậy, những thứ kia bọn họ cũng đổi không ít. Những tài nguyên tồn kho chúng ta không dùng được, ngược lại thanh không không ít. Thế nhưng nàng có thể là nghĩ xa hơn một chút đi, lo lắng sau này các nàng lại gặp phải xâm lấn. Dù cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987183/chuong-3295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.