Diệp Lưu Vân bắt lấy yêu hạch của Hổ Sa. Kế đó lại không ngừng diệt nốt những con Hổ Sa còn lại, hấp thu lực lượng thần hồn. Rồi vẫy tay một cái, thu đi thi thể của đám hải thú này, sau đó độn vào hư không, thay đổi một vùng biển khác rồi lại chiến đấu. Hải thú đối với mùi máu tươi trong nước biển vô cùng mẫn cảm, nếu như hắn không đi, rất nhanh nơi đây sẽ hấp dẫn càng nhiều hải thú. Rất nhanh, tin tức Diệp Lưu Vân xuất hiện cũng đã hấp dẫn nhân tộc ở vùng miệng núi lửa tới. Diệp Lưu Vân vừa mới khôi phục chân nguyên, thì gặp một đội võ tu đang tìm hắn. "Cuối cùng cũng tìm thấy tiểu tử ngươi rồi! Ngươi gan thật không nhỏ, lại dám nuốt riêng hỏa chủng! Mau giao hỏa chủng ra đây, chúng ta vẫn có thể tha cho ngươi một mạng." Một trưởng lão Thiên Cương Cảnh dẫn đầu đội ngũ nói với hắn. "Những thứ ta đạt được, dựa vào đâu mà phải giao cho các ngươi?" Diệp Lưu Vân khinh thường trả lời một câu, trong lòng đã đang nghiên cứu xem phải đánh trận này thế nào rồi. Lão giả này là Thiên Cương Nhị Trọng Cảnh, hơi khó đối phó. Hơn hai mươi đệ tử trẻ tuổi khác, tu vi thì từ Hóa Hải Cảnh đến Nguyên Đan Cửu Trọng không giống nhau. "Dựa vào đâu? Dựa vào chúng ta là người Tề gia! Ở Đông bộ, không ai dám không nể mặt Tề gia ta!" Một đệ tử ngạo nghễ nói. "Tề gia? Chưa từng nghe nói. Kệ ngươi là nhà nào, ở chỗ ta thì đều không dùng được! Muốn đoạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4984232/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.