Note: bươm bướm ở đây chắc có nghĩa là hiệu ứng cánh bướm, ý chỉ một việc nhỏ cũng có thể gây nên hậu quả lớn.
Editor: LuciferVadden
Nói đến xem sắc mặt làm việc, Nghiêm Thụy Minh có thể nói là cao thủ, cũng nắm rất chắc bầu không khí, tức thì đồng loạt đấu mắt với Cao Tử Mân, vui vẻ bất động.
Cao Tử Mân thở một hơi thật dài, cười nói: ” Xin lỗi, bên này là tôi tới trước.”
“A? Khi nãy tôi không nhìn thấy, nếu không cô đổi chỗ ngồi khác đi?” Nghiêm Thụy Minh nói.
Cao Tử Mân: “…”
Bỗng nhiên, cô ta thấy một bóng người, ánh mắt sáng rực lên, buông tha bên này, nói: “Vậy cũng được, tôi đi tìm những chỗ khác.”
Nói xong, cô ta bước nhanh rời đi.
“Tề thiếu, sao cô ta lại đi mau thế?” Nghiêm Thụy Minh có chút không tưởng tượng nổi, “Không quấn mãi không tha? Cái này nào giống tác phong của cô ta chứ.”
“Để mắt tới một người khác.” Tề Mộ Vân tỏ ý Nghiêm Thụy Minh nhìn về một nơi, ở đó có vài thanh niên tướng mạo bất phàm đang đứng.
“Ơ?” Nghiêm Thụy Minh thấy được một người,”Đó không phải là Diệp Tự Vĩnh sao, không phải cậu ta ở căn cứ thành phố B à, sao bây giờ lại ở đây?”
...
Sau khi Tiêu Phong chạy tới phòng ăn, chen vào đám người, bên tai nghe được mọi người đang nghị luận thỏ cùng mèo đen, trong lòng thở dài một tiếng.
Tìm được bọn chúng rất dễ dàng, nhìn vào nơi nào là trung tâm náo nhiệt, thì nơi đó chính là nơi mà chúng nó đang ở.
Tiêu Phong đi tới bên cạnh bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-thach-thien-hang/616915/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.