Editor: LuciferVadden
Bị hai chữ “tự bạo” xảy ra bất ngờ khiến cho không biết làm sao, rồi lại nghe một câu “rút lui”, tất cả mọi người lập tức chuẩn bị rời đi.
Cái thứ tự bạo này, vừa nghe đã thấy rất nguy hiểm, bất kể là cái gì tự bạo.
Có điều tuy rằng họ muốn lập tức rút lui, nhưng điều kiện thực tế lại không cho phép.
Xung quanh tang thi rậm rạp chằng chịt, làm người ta không cách nào nhanh chóng di chuyển rời khỏi đây.
Tiêu Phong nhìn từ trên xuống, tìm một chỗ tương đối ít tang thi, sâm bạch hỏa diễm bùng cháy trong lòng bàn tay, thiêu hủy tang thi nơi đó.
Đội viên tiểu đội sau khi nhìn thấy kẽ hở, tất cả mọi người ngay lập tức đến đó phá vòng vây.
Tiêu Phong nhìn thấy lối đi xuất hiện sau khi phá vòng vây, thuận tiện nhảy từ trên cây xuống.
Hắn đột nhiên nhớ đến một quyển tiểu thuyết mà hắn đã từng đọc ở thế giới ban đầu, quyển tiểu thuyết ấy có tên “Che trời”, trong đó có một chủng tộc – người đá.
Tộc người đá còn chưa xuất thế đã bị người ta đào ra dẫn đến không thể ra đời, oán hận vô cùng lớn.
Tiêu Phong cảm thấy, tang thi hoàng đó còn chưa xuất thế đã gặp phải hắn, kết quả chết nửa đường, oán niệm cũng lớn vô cùng.
Mặc dù làm thế là không đạo đức, nhưng dưới tình huống ngươi chết ta mất mạng mà nói, tang thi hoàng này tuyệt đối không thể bình an sinh ra, nếu không loài người sẽ lâm nguy!
“Phía trên thế nào?” Tề Mộ Vân lách đến bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-thach-thien-hang/616913/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.