Editor: LuciferVadden
Gần đây Tiêu Phong quả thật quên mất Tề Mộ Vân là chính.
Từ khi nội dung nguyên tác biến mất ở chỗ Hắc Miêu, Tiêu Phong dần dần quên lãng nội dung, có lúc thậm chí quên mất đây là thế giới bên trong một quyển sách.
【Ôi giời, sao lại để ý người ta thế hả meo? Chẳng lẽ là…】Hắc Miêu cười thô bỉ nói 【Thiếu niên (1),không nên khinh thường đâu nhé meo!】
(1) Nguyên văn: tao niên – 骚年 – Sāo nián, đọc khá giống với 少年 – Shào nián: thiếu niên, bonus: chữ tao này là trong từ phát tao (phát dâm) =))) Đây là ngôn ngữ mạng bên TQ.
【Hắc Miêu, ta là thẳng!】Tiêu Phong cố gắng đè xuống sợ hãi dưới đáy lòng, hắn tuyết đối là thẳng tăm tắp!
【Ai tin đây kí chủ】Hắc Miêu cho Tiêu Phong một ánh mắt khinh bỉ, dĩ nhiên Tiêu Phong không nhìn thấy 【Bất quá nói đi nói lại meo, trong căn cứ Tề Mộ Vân là người đàn ông độc thân hoàng kim đó meo, kim cương Vương lão ngũ (2),qua thôn này thì không còn điếm (quán) meo. Bây giờ miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, người này tiễn người kia rồi bản thân khóc thương meo.】
(2) Kim cương Vương lão ngũ: ý chỉ những người đàn ông giàu, đẹp, kiệt xuất, hoàn hảo về mọi mặt nhưng còn độc thân.
【Hắc Miêu này, hình như lần trước ngươi lỡ miệng nói ngươi có nguồn năng lượng riêng】Tiêu Phong không chút do dự nói 【Miễn là ta không mua đồ ở trung tâm mua sắm thì ngươi cũng đâu có năng lượng riêng, ha hả!】
【Kí chủ ngươi ác độc meo…】Hắc Miêu quyết đoán giả chết. Đờ mờ, sao nó biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-thach-thien-hang/616906/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.