Người phụ nữ mặt mày đầy vẻ đau khổ, đôi mắt khóc đến sưng đỏ, nghẹn ngào kể tiếp:
“Ta ẩn danh đổi họ gả vào Tằng gia, còn sinh được một đứa con. Thật không còn mặt mũi nào quay về Bùi gia gặp con. Năm đó gặp Thanh Hòa, ta từng cầu xin nàng, xin được mẫu tử ta ở lại. Nhưng nàng không đồng ý, lệnh cho ta cùng người Tằng gia rời đi.”
“Ta cũng là bất đắc dĩ, đành phải nhẫn tâm một lần nữa bỏ rơi con…”
Thiếu niên cũng mắt đỏ hoe, khẽ nói: “Tỷ tỷ, nương thật sự vẫn luôn nhớ đến tỷ. Năm ta mười tuổi hiểu chuyện, nương đã kể cho ta nghe tất cả.”
Sắc mặt Bùi Ngọc lạnh lùng, đột nhiên nhếch môi, trong mắt toàn là trào phúng:
“Khi ấy ta đã là quận thủ Bành thành, có chút danh tiếng rồi. Nương ngươi có phải còn nói, nếu Tằng gia bạc đãi ngươi, thì đến Bành thành tìm ta – tỷ ruột ngươi – nhờ ta nâng đỡ?”
Thiếu niên tuổi còn nhỏ, không giỏi nói dối, da mặt lại mỏng, vừa nghe vậy liền đỏ bừng cả mặt.
Vì lời Bùi Ngọc nói, quả thật không sai chút nào.
Mấy năm nay, mẫu thân hắn thường thầm nhắc với hắn rằng, hắn là thứ tử không được sủng ái trong Tằng gia, học hành lại không có thiên phú, theo con đường khoa cử vô cùng gian nan. Tương lai nên dựa vào tỷ tỷ ruột Bùi Ngọc.
Tỷ tỷ lớn lên bên cạnh Chiêu Nguyên Thiên Tử, được Thiên tử yêu mến trọng dụng, tuổi còn trẻ đã làm quận thủ, trị lý Bành thành đến mức “đêm không đóng cửa, đường không nhặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5267397/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.