“…Tổng cộng đã phát ra tám vạn bảy ngàn sáu trăm ba mươi lăm con cừu.”
“Đây là sổ danh sách, mỗi quyển ghi danh một ngàn người. Ở đây có tất cả tám mươi tám quyển. Theo ý chỉ của Hoàng thượng, nữ tử và nam tử ghi chung một quyển theo tỷ lệ bảy – ba. Chờ Hán Thành kiến thành, vi thần sẽ dựa vào danh sách này mà phân bổ người Hán vào các phương*.”
(*Phương: đơn vị hành chính nhỏ trong thành.)
“Hiện giờ đã có hơn tám vạn người Hán, sau này hẳn sẽ có thêm nhiều người Hán bằng lòng vào ở Hán Thành. Ngoài ra, cũng chừa ra một ít đất đai, dành cho những mục dân thảo nguyên nguyện ý chuyển vào nội thành. Tạm thời quy hoạch một trăm hai mươi phương, có thể chứa mười hai vạn dân thường trú.”
“Nếu sau này dân số quá đông, có thể mở rộng thành về phía Bắc.”
Một nữ tử độ tuổi hai mươi mấy, trầm giọng bẩm báo.
Người nữ tử ấy mặc quan phục nữ tử đặc chế, thân hình yểu điệu, dung nhan tú lệ mà cương nghị trầm ổn, đôi mắt sáng ngời, lời lẽ rõ ràng rành mạch.
Bùi Thanh Hòa lật xem vài quyển sổ, mỉm cười tán thưởng: “Trẫm chọn ngươi quả không sai, ngươi làm việc chu đáo toàn diện. Chức quận thủ Hán Thành đời đầu, không ai ngoài ngươi xứng đáng.”
Ánh mắt nữ tử ấy bừng sáng, nghiêm trang chắp tay đáp: “Được Hoàng thượng hậu ái, vi thần tất sẽ tận tâm tận lực, dốc lòng làm việc, không phụ long ân!”
Nữ tử ấy chính là trạng nguyên khoa cử nữ đầu tiên – Triệu Khê.
Ba năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5264740/chuong-504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.