Mạc Đốn Khả Hãn đã hoàn toàn tỉnh lại.
Hắn nằm im không động đậy, dưới thân là lớp đất mềm, phía trên đầu là bầu trời đêm mênh mông như mái vòm. Gió đêm thổi tới mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
Toàn thân hắn đau đớn, đầu óc choáng váng.
Hắn gắng mở mắt, nhìn khuôn mặt nữ tử phía trên, thều thào đứt quãng: “Bùi Thanh Hòa… ngươi thắng rồi…”
Chết dưới tay Bùi Thanh Hòa, hắn cũng chẳng còn gì để oán trách. Khoảnh khắc trước khi chết, Mạc Đốn Khả Hãn thậm chí cảm thấy một tia buông lơi.
protected text
Thắng làm vua, thua chết là xong! Chỉ đơn giản thế thôi!
Bùi Thanh Hòa vung đao, chém xuống dứt khoát. Đao quang lóe lên, thủ cấp Mạc Đốn Khả Hãn lăn lông lốc ra xa.
Phía sau nàng, toàn bộ quân lính reo vang: “Đại thắng! Bùi gia quân đại thắng!”
Phải rồi!
Trận quốc chiến này, rốt cuộc là Bùi gia quân giành thắng lợi!
Bùi Thanh Hòa khẽ nhếch môi cười. Ngay sau đó, nàng ném trường đao, ngồi phịch xuống thảo nguyên nhuốm máu.
Nàng quá mệt rồi! Giết Mạc Đốn, cũng là lúc nàng cạn kiệt chút sức lực cuối cùng.
Mọi người đều nằm dài trên thảo nguyên.
Mạc Đốn đã chết, nhưng chiến tranh vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Bùi Thanh Hòa ở lại tại chỗ nghỉ ngơi hai ngày. Quân lương đã cạn, bèn giết mấy chục con chiến mã bị thương. Thịt ngựa tanh và dai, phải ninh trong nồi suốt nửa ngày mới mềm. Không thì thái thật mỏng, đem nướng lửa ăn tạm lót dạ.
Trong thời gian ấy, có một hai bộ lạc Hung Nô đi ngang, nhìn thấy Bùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5256811/chuong-500.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.