Bốn đạo quân trấn thủ U Châu, từng nhiều lần liên thủ tác chiến, phối hợp phân công vô cùng rõ ràng. Dương Hổ chủ phòng thủ, định mưu lược; Mạnh lục lang chủ công; Lý Trì và Bùi Tuyên có thể dẫn binh thủ thành, cũng có thể xuất thành nghênh chiến.
Quân lệnh vừa ban, kỵ binh lập tức mang theo khô lương đủ dùng sáu bảy ngày, cùng cỏ khô cho chiến mã ăn vài ngày, sáng sớm hôm sau, ba cánh kỵ binh đồng loạt xuất phát.
protected text
Bề ngoài Dương Hổ trấn định, kỳ thực trong lòng lo lắng bất an.
Lần đại chiến tương tự gần nhất đã là hơn tám năm trước. Năm đó cũng là khi Bùi Thanh Hòa dẫn đại quân đang trên đường, bọn họ liều mình cầm chân đại quân Hung Nô. Lữ Phụng đã tử trận trong trận chiến ấy.
Nay cách mấy năm, Khả Hãn Hung Nô – Mạc Đốn – thân chinh dẫn quân tiến phạm phương Bắc, tuy nói là mười vạn kỵ binh, nhưng chắc chắn có thổi phồng, bảy tám vạn tinh nhuệ là có thật.
Bốn đạo quân đóng tại phương Bắc cộng lại có hơn hai vạn kỵ binh, thêm hơn ba vạn bộ binh. Binh lực không ít, giữ thành thừa sức, nhưng để đối đầu trận địa với kỵ binh quy mô lớn thì chưa đủ.
Lần này lại phải chia binh ba đường, nếu chẳng may bị từng đường đánh bại, toàn quân đại bại, mấy năm tâm huyết coi như uổng phí, chưa kể sẽ làm nhuệ khí sụt giảm nặng nề. Trận chiến kế tiếp, còn đánh gì nữa? Dù chỉ bị đánh tan một đường hai đường, cũng là thống khổ tận xương tủy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5241553/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.