Binh bộ khẩn cấp ban ra văn thư, ngựa trạm nhanh chóng đưa đến các nơi đóng quân.
Toàn bộ phương Bắc, bởi đạo quân lệnh này mà sôi sục hẳn lên.
Ba năm trước đánh Túc Vệ Quân, hai năm trước đánh Quân Giang Nam. Hai năm qua, phương Bắc không có đại chiến, song các đội quân cũng chẳng hề nhàn rỗi, ai nấy đều dốc lòng luyện binh. Nhất là kỵ binh, lại càng được chú trọng hàng đầu.
Trường ngựa ở Tuyền Châu đã mở rộng hơn gấp ba lần, toàn bộ dân trong huyện đều bị chuyển sang các huyện khác, mỗi năm nuôi dưỡng được hơn vạn con chiến mã. Lại thêm ngựa tốt liên tiếp không ngừng được đưa từ Tiên Ty đến, nay quân đội phương Bắc đã không còn thiếu ngựa.
Bắc Bình quân có tám nghìn kỵ binh, Liêu Tây Quân có sáu nghìn, Quảng Ninh quân và Phạm Dương quân mỗi nơi đều có năm nghìn kỵ binh. Bùi gia quân có hai vạn kỵ binh. Dưới trướng Cố Liên, Tôn Thành, Bùi Phong vv… quân số kỵ binh không đồng đều, cộng gộp lại, số lượng kỵ binh đã vượt quá sáu vạn.
Kỵ binh hùng hậu đến thế, nhanh chóng tụ họp về U Châu Yên quận.
Bùi Thanh Hòa một mặt chờ các võ tướng đến, mặt khác cấp tốc định ra kế sách tác chiến. Muốn đánh trận, trước tiên phải đảm bảo được lương thảo, xe ngựa, và hậu cần cung ứng. Thời Diễn bận tới mức chân không chạm đất, đến nhà cũng không có thời gian về.
Tiểu Hầu nhi có chút ấm ức, nói với Phùng thị:
“Tổ mẫu, nương bận suốt ngày, phụ thân cũng bận, chẳng ai để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5238931/chuong-488.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.