Bùi Thanh Hòa ánh mắt sáng ngời: “Thật ra, nguyên nhân phía sau rất đơn giản. Những nữ tử thi đỗ tiến sĩ kia, nếu xuất thân từ vọng tộc đại hộ, vốn nên lấy chồng sinh con, sống cả đời trong nội trạch. Còn những người xuất thân là nữ binh phương Bắc, phần nhiều là con gái nhà dân thường, sau khi vào quân doanh mới bắt đầu biết chữ học hành.”
“Chính những nữ tiến sĩ ấy, mới thật sự là người thay đổi vận mệnh. Về sau có thể làm quan chấp chính, có thể nắm giữ quyền lực, có thể làm chủ vận mệnh bản thân.”
“Họ càng biết quý trọng Ân khoa của trẫm, càng khát khao học hỏi, càng hết lòng ủng hộ tân chính của trẫm.”
Tần Thượng thư nghiêm nghị đáp: “Lời Thiên tử nói rất có lý.”
Bùi Thanh Hòa nhìn về phía Tần Thượng thư: “Tần Thượng thư, đề thfi lần này là do lễ bộ đặt ra, kết quả cũng do quan viên lễ bộ cùng nhau chấm. Có công bằng, chính trực chăng?”
Tần Thượng thư nghiêm mặt: “Từ đầu đến cuối, thần đều đích thân giám sát, kỳ khảo hạch lần này tuyệt đối không có gian dối.”
“Tốt!” Bùi Thanh Hòa dứt khoát ra lệnh: “Khanh đem kết quả kỳ khảo hạch dán lên công khai tại lễ bộ nha môn, để các tân khoa tiến sĩ nhìn rõ. Đồng thời tuyên bố với tất cả bọn họ, sẽ còn năm kỳ khảo hạch nữa. Tổng hợp kết quả sáu lần, bốn mươi người xếp cuối sẽ bị kéo dài thời gian học tập thêm nửa năm.”
Trong quan trường, chậm một bước, đồng nghĩa với việc về sau bước nào cũng chậm.
Bị đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5238929/chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.