Phu thê Bùi Yến và Dương Hoài đều bị thương, trọng trách thống lĩnh kỵ binh doanh rơi lên vai hai người tuổi trẻ là Bùi Việt và Bùi Uyển.
Thân vệ của Thiên tử là Tống đại lang, Phí Lân, Lục Ngũ lang, Cát Tứ nương cùng các tướng, mỗi người lĩnh một doanh kỵ binh ngàn người, không ngừng xung phong vào dòng thác chiến trận.
Trong số đó, không ít là cựu binh từng trải qua trận chiến với Hung Nô. Bọn họ tự tin, dũng mãnh thúc ngựa xông lên như dòng lũ sắt thép, hoặc đánh tan, hoặc nuốt trọn kỵ binh của Túc Vệ Quân.
Giao chiến giữa kỵ binh và kỵ binh, vừa tàn nhẫn lại vừa chớp nhoáng. Chỉ cần bị húc ngã ngựa, đa phần đều không còn sinh lộ, bị vó ngựa phe mình lẫn phe địch giẫm đạp đến chết. Thường chỉ sau một lượt giao phong, đã có mấy người ngã ngựa, tiếng rên rỉ kêu la thảm thiết vang không dứt. Bi thảm nhất là những người bị giẫm đến ruột gan lòi ra mà chưa chết ngay, tiếng gào thảm như vọng ra từ địa ngục, quanh quẩn bên tai không dứt.
Chẳng bao lâu, chiến trường đã xuất hiện đám kỵ binh đầu tiên bị đánh tan tháo chạy. Bọn họ hoảng loạn tứ tán, phi ngựa trốn khắp nơi, chẳng kể trước sau, chẳng màng đông tây nam bắc, trong đầu chỉ còn một chữ:
Chạy!
Phải nhanh chóng thoát khỏi lò luyện máu thịt đáng sợ này!
Bùi Việt lập tức chuyển đầu ngựa, không hề có ý truy kích địch binh bỏ chạy, dẫn theo kỵ binh tiếp tục xuyên phá xung trận.
Bùi Uyển lại càng trấn định, y theo kế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5207349/chuong-465.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.