Thời gia vốn là thương hộ lương thực lớn nhất U Châu, muốn tích trữ lương thực thì khó lòng vòng qua Thời gia.
Thời Diễn thu xếp xong sổ sách, liền dẫn theo huynh đệ họ Đổng tới hiệu lương thực của Thời gia để mua lương.
Chưởng quầy hiệu lương vừa thấy thiếu gia, lập tức vội vàng bước ra hành lễ. Thời Diễn mỉm cười ôn hòa nói:
“Ta nay đã rời Thời gia, chẳng còn là thiếu gia của các ngươi nữa. Hiện giờ ta là người Bùi gia thôn, hôm nay đến đây là để mua lương.”
Việc tổ tôn Thời gia trở mặt, Thời lão thái gia rầm rộ nhận Thời Lịch ở chi bên làm người thừa tự, chưởng quầy tự nhiên đều hay tin.
Chuyện bên trong thế nào, bọn họ không rõ ràng, song có một điều ai nấy đều nhìn thấu: Thời Diễn hiện giờ làm việc cho Bùi Lục cô nương, mà Bùi Lục cô nương ngay cả đám Hung Nô man tộc cũng chém đến đầu rơi máu chảy, nhân vật như thế, Thời gia chỉ có thể và nhất định phải kết giao.
Vả lại, Thời Diễn mang bạc đến mua lương, mọi việc đều hợp quy củ. Kẻ buôn bán, há lại sợ khách lớn? Chưởng quầy khom người cười nói:
“Công tử muốn mua nhiều lương thực như vậy, e rằng dù dọn sạch cả kho này cũng chẳng đủ. Công tử có thể trả trước một khoản bạc đặt cọc, tiểu nhân lập tức sai người về báo tin, điều động lương thực, rồi một lượt chuyển tới Bùi gia thôn.”
Thời Diễn mỉm cười:
“Mua bán lương thực số lượng lớn, giá tất không thể theo giá thị trường. Theo bảy phần giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5032735/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.