“Cái gì? Nàng thật sự nói như vậy?!”
Vương Mộng Di kinh ngạc nắm chặt cánh tay nha hoàn thân cận:
“Ngươi không nghe nhầm chứ!”
Nha hoàn quả quyết đáp:
“Nô tỳ tai thính lắm, sao có thể nghe nhầm. Chính miệng Bùi Lục cô nương nói ra.”
“Tiểu thư bóp đau tay nô tỳ rồi.”
Vương Mộng Di tâm thần rối loạn, theo bản năng buông tay ra.
Nha hoàn vẫn lải nhải bên tai:
“Tiểu thư có thể yên tâm. Thời gia chỉ có một vị thiếu đông gia độc đinh, việc truyền thừa hương hỏa là chuyện hệ trọng bậc nhất. Bùi Lục cô nương muốn chiêu tế, Thời lão thái gia tuyệt đối sẽ không đồng ý. Cho dù là thiếu đông gia, cũng chẳng đời nào chịu làm rể.”
Một nha hoàn khác tiếp lời:
“Nam tử nhà lành nào chịu đi làm rể chứ. Huống hồ Bùi gia vốn là tội thần bị lưu đày, Bùi Lục cô nương tưởng mình là vàng ngọc khảm sao…”
“Câm miệng!” Vương Mộng Di đột ngột trầm mặt:
“Bùi Lục cô nương dẫn tộc nhân cầu sinh, lại diệt Hắc Hùng trại, Lang Nha trại, Bạch Hổ trại, là thần xạ vô song muôn dặm khó gặp. Nữ trung hào kiệt như thế, Vương gia chúng ta phải hết sức kết giao, nào đến lượt ngươi nói lời khinh thị.”
“Ngươi tự đi tát mình hai mươi cái.”
Nha hoàn lỡ lời giật bắn người, cúi đầu lui ra ngoài, “bốp bốp” tự tát mình hai mươi cái thật mạnh.
Sau đó, với gương mặt sưng đỏ, nàng quỳ xuống trước chủ tử xin tội.
Vương Mộng Di lạnh giọng:
“Chuyện liên quan tới thanh danh Bùi Lục cô nương, ai cũng không được bậy bạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5020053/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.