Trưa. Trước khi khởi hành rời thành Yeit thì Turan quay về quán rượu Lylat để tập hợp hai thành viên trong tổ đội của mình, cũng như ăn một bữa cơm trưa tại quán.
Darmil đã ngồi chờ sẵn ở trước quầy, trông thấy Turan thì vẫy vẫy tay, lớn tiếng gọi:
– Turan! Ở đây!
Sự nhiệt tình của Darmil làm Turan hăng hái theo, chạy đến vỗ mạnh vào vai khiến cậu ta kêu lên một tiếng rõ to.
– Đã chuẩn bị gì chưa? Darmil nghe câu hỏi của Turan thì nén đau, gãi đầu cười hì hì. Turan trông thế thì biết cậu ta vẫn chưa chuẩn bị được chút nào. Nó thật không hiểu cả buổi sáng hôm nay cậu ta đã làm gì, bảo:
– Đừng nói với tôi là cậu chỉ vừa mới ngủ dậy thôi nhé?!
Mặt Darmil hiện lên vẻ hoảng hốt, vội đáp:
– Không có. Tôi dậy từ sớm rồi!
– Vậy…?
– Tôi… mải tham gia đấu trường giả lập quá…
Turan cất một tiếng thở dài. Từ lúc Darmil biết đến đấu trường giả lập thì có thời gian là liền chạy đến ủy bản Đại Thánh Tôn hiệp đoàn để tham gia. Turan đoán là do nó đã hoãn việc du hành quá lâu rồi nên mới khiến cậu ta phải giải tỏa bằng cách đó.
– Cũng may là tôi đã chuẩn bị luôn cho phần cậu rồi. – Turan cất tiếng.
– Turan! Cậu tuyệt quá!
Ánh mắt Darmil tràn đầy sự ngưỡng mộ nhìn lấy Turan chằm chằm.
– Đổi lại thì cậu phải bao tôi bữa trưa nay.
– Không hề gì. Chỉ là một bữa trưa thôi mà. Bà Lylat!
Darmil lớn tiếng gọi cho Turan cùng mình một bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-s-force-phe-tich-the-gioi-cac-than/3797577/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.