"Ngài... bắt yêu?"
Thím hai Dương cố gắng tiêu hóa lời ban nãy, không nhịn được liếc mắt nhìn người đàn ông trước mặt, bụng phệ trán rộng, lúc nói chuyện chân phải đặt lên ngưỡng cửa, chân rung rung còn lộn xộn hơn cả ngôn ngữ.
Cô gái sau lưng rất sĩ diện, mặt mày sạch sẽ như tranh sơn thủy, sắc thái cũng che một nửa lộ một nửa, nhìn cũng có mấy phần cốt cách đạo sĩ.
"Ừm." Đồ Lão Yêu đáp một tiếng, kéo tầm mắt của thím hai Dương quay về, chân di trên ngưỡng cửa, hỏi thím hai, "Có chuyện gì khác thường không?"
Tống Thập Cửu nắm lấy tay đang chắp sau lưng của Lý Thập Nhất, lặng lẽ quan sát bốn bề. Ba ngày trước nhận được thư của Vũ Sư Thiếp, nói là ba năm trước dị thú Ba Xà* của Chung Sơn mất mạng, nhưng tới nay vẫn chưa tới Hoàng Tuyền, có lẽ là bị người ăn thịt.
Ba Xà khác với chúng thú, nếu bị người ta nuốt mật rắn, sẽ dính lấy tim gan của con người, bảo vệ người đó tránh được nỗi khổ đau lòng, đợi tới khi người đó sống hết tuổi thọ, mật gắn xuống địa phủ, tinh hồn của Ba Xà tập hợp đầy đủ, lúc này mới có thể đi qua cầu Nại Hà.
Tiếng gào thét của Ba Xà khi mất mạng ba năm trước xuất hiện ở chính ngọn núi Lộc Minh này. Núi Lộc Minh cách thôn Hà Gia không xa, Vũ Sư Thiếp gửi thư tới, nhờ Lý Thập Nhất và Tống Thập Cửu tiện đường tìm hiểu.
Núi Lộc Minh hoang vu tới nỗi ánh nắng cũng có cớ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237536/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.