A Âm đứng dậy, nhìn theo âm thanh, chỉ thấy bên bờ Hoàng Tuyền mịt mù, một cơn gió ẩm ướt thổi tới, dễ dàng khiến ban ngày tối tăm.
Phía xa xa vang lên một hồi chuông biến hóa khôn lường, ngắt quãng không liên tục, dường như cô gái treo rất nhiều vại thuốc đang nhỏ tiếng rên rỉ, A Âm quay đầu nhìn, là quỷ sai dẫn theo một đoàn du hồn, ù ù cạc cạc đi qua cầu Nại Hà.
Du hồn kia đơ mặt, con ngươi như hai quả cầu thủy tinh khảm lên, bị giấy nhám mài bóng loáng, ngờ nghệch lại đục ngầu.
A Âm run lên.
Giống như tỉnh dậy khỏi cơn mơ, lần đầu tiên cảm thấy phủ Thái Sơn khác biệt với nhân gian.
Trong đám người kia có người phụ nữ hơn ba mươi mấy tuổi, áo khoác màu xanh bụi bặm, tóc ngắn đã bạc nửa, động tác chậm hơn người bên cạnh. Vừa bước lên cầu liền bị quỷ sai gọi lại, tiến lên trước hỏi mấy câu, không lâu sau có một đứa nhóc mười ba, mười bốn tuổi chạy tới, kéo người phụ nữ quay về.
A Âm bị mê hồn bởi cảnh tượng này, hỏi Đồ Lão Yêu: "Này là gì thế?"
Đồ Lão Yêu cũng không hiểu, nhưng vẫn chuyển lời với giọng điệu ban nãy, nói: "Hồn của người này đại khái thiếu một tiền, không qua được cầu Nại Hà, đợi dẫn đi bổ sung đủ, mới có thể đầu thai."
"Một tiền?" A Âm quay đầu, sương lại càng dày, giống như trộm về từ mặt biển, A Âm vừa dùng khăn lụa lau lòng bàn tay, vừa vén mây mù đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237534/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.