Nghĩ hết hai ba ngày, thật ra cũng không cần nghĩ tới hai ba ngày. Nhưng con sóc với được một quả hạt dẻ liền to đầu, nhất định phải ôm trong lòng tính toán đôi hôm, Chúc Long có được một viên đường ủ mưu đã lâu, liền muốn cất trong nụ cười đôi ngày.
Tống Thập Cửu nhớ lại chuyện đầu tiên giữa bản thân và Lý Thập Nhất, cô bị tấn công bởi động tác gấp đi gấp lại nhiều lần chiếc khăn tay của đối phương, bị tấn công bởi bốn chữ chuẩn bị kĩ càng.
Hiện tại cô bị tấn không bởi "không cần" của Lệnh Hoành.
Thì ra không phải "không cần người khác nhúng tay", mà là "tôi không cần đánh nhau với em lâu như vậy".
Thực ra cô vẫn rất nhiều chuyện chưa rõ ràng, ví như Lệnh Hoành nhìn thấy cô khi lên trời xuống đất chọn sủng vật, hay là lần đầu nhìn thấy cô ở phủ Thái Sơn, cũng có thể là nhìn thấy cô khi hai bên giao tranh. Nhưng cô bằng lòng muốn suy nghĩ về tâm tư của Lệnh Hoành lâu hơn, rồi lại lâu hơn chút nữa.
Cô lại nghĩ, có phải Lệnh Hoành sớm đã nhìn trúng bản thân, nhưng lại im ắng chờ đợi hai ba trăm năm, biến chuyện của Chu Yếm thành một cái bẫy nhỏ, rồi chờ đợi cô tìm tới cửa mạo phạm?
A Âm nói đúng, giữa những người yêu nhau, thỉnh thoảng đoán lòng, cũng coi như một thú vui.
Ngây người thêm một ngày nữa, liền cất bước trên hành trình trở về, Tống Thập Cửu, Lý Thập Nhất, Đồ Lão Yêu và Xuân Bình tạm biệt người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237531/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.