Đột nhiên Tống Thập Cửu hiểu ra, trong tình cảm của cô và Lý Thập Nhất, trước giờ không cần tranh giành đúng sai, thứ cô cần chỉ là Lý Thập Nhất quan tâm cô. Cũng như ban đầu, điều trước giờ khiến cô không thể chống đỡ không phải là thái độ liên quan tới thị phi của Lý Thập Nhất, mà là câu nói "xử trí theo cảm tính" của Lý Thập Nhất.
Mà hiện tại, một câu "được" của Lý Thập Nhất, khiến toàn bộ oán giận trước kia của cô tan biến hoàn toàn, khiến gân cốt cô thả lỏng, khiến cô mềm lòng, chân chính biến thành một con rắn áp bụng xuống đất, cam tâm tình nguyện leo lên Lý Thập Nhất, ôm hôn Lý Thập Nhất.
Cô chính là cô gái không nói lý như thế, chính là cô gái không có kiến thức như thế, phải trái đúng sai không thắng nổi mông muội của cô, tốt xấu trắng đen không bằng yêu thích của cô.
Tống Thập Cửu chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt của Lý Thập Nhất, cẩn thận suy nghĩ tại sao bản thân lại thích Lý Thập Nhất như thế.
Là vì khuôn mặt như núi xanh, đôi mắt như biển bạc, hay là vì làn da như tuyết đọng quấn lấy đám mây trên núi Trường Bạch, đôi môi như quả ngọt giữa núi rừng?
Tống Thập Cửu cắn lấy quả ngọt ấy, cảm thấy chẳng giống thứ gì, không có loại quả nào ngon bằng Lý Thập Nhất, thơm phức bằng Lý Thập Nhất, khiến cô điên đảo thần hồn bằng Lý Thập Nhất.
Hơi thở quấn quýt dần dần tăng nhiệt, bàn tay thuần phục thú nhỏ tìm kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237526/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.