"Cái rắm!" A Âm không nhịn được, phá vỡ bầu không khí sững sờ đầu tiên.
Xuân Bình bị dọa tới nỗi rụt vai, đồng tử không chùn bước, mi mắt rung rung, cực kì kiềm chế chăm chú nhìn A Âm.
A Âm hoàn hồn trong ánh mắt của Xuân Bình, nhanh chóng thu ngực về, đè nhỏ giọng nhíu mày: "Em nghĩ kĩ lại xem, có phải hồ đồ rồi không, tính cả đầu năm nay mới miễn cưỡng là Dân quốc năm thứ mười lăm, chẳng lẽ mười năm qua bị nuốt mất chắc?"
A Âm lặp lại câu hỏi: "Đầu năm Đại Tổng thống Tôn* chết, em có nhớ không?"
Xuân Bình nuốt nước bọt, ánh mắt căng thẳng lóe sáng, nhìn Tống Thập Cửu nhíu chặt ấn đường một cái, mới khẽ nói: "Từ khi em ghi nhớ được chuyện này Tôn đã không còn nữa."
Đôi mắt sáng rõ của Xuân Bình như nổi lên một lớp sương mù, nghi hoặc lại mù mịt nhìn mọi người, cảm giác hoảng loạn khổng lồ khiến nó quay cuồng, khiến nó phải cấu chặt lấy tấm gỗ không bằng phẳng dưới gầm bàn, mới có thể nắm giữ được một chút chân thực.
Trong đôi mắt hoang mang của nó có đường nét Lý Thập Nhất, Tống Thập Cửu và A La yên tĩnh, giống như ngư dân lênh đênh trên mặt biển, nhìn đá ngầm trầm lặng trong ngọn đèn le lói. Mà A Âm là giao nhân có âm thanh sắc bén, khiến cảm giác mê hoặc mông lung càng tăng thêm một lớp.
Đầu óc đột nhiên quay cuồng, suýt chút nữa ngất đi trong biểu cảm sửng sốt của mọi người, Xuân Bình hít sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237517/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.