Gió thơm bồng bềnh, A Âm ngồi xuống ghế thái sư bên án thư, cơ thể vẫn ngả ngớn, búi tóc vô cùng ngay ngắn, ngay cả mặt mày cũng không có chút say sưa, duy chỉ có vệt hồng trên khuôn mặt, sinh ra sắc xuân trong ngày đông.
A Âm vòng khăn tay quanh ngón cái, vẻ mặt mệt mỏi nhìn góc nghiêng của A La.
Nếu con người gắn liền với một con chữ, có lẽ A La là chữ "tịnh" trong Lệ thư*, dòng chảy của thời gian ban cho A La một khuôn mặt bình tĩnh, cùng ánh mắt dạt dào cảm xúc, hơi thở trên đầu mũi cùng đôi môi khép mở của A La, tất cả đều mềm mại lại khô ráo, đặc biệt là A La thích mặc trường bào đen, cơ thể mảnh mai liền biến thành khung chữ ngay ngắn, mặt mày cùng cổ tay nhợt nhạt là khoảng trắng của giấy Tuyên.
Nhưng tiếc là, tính cách A Âm bộp chộp, từ nhỏ đã không nghiêm túc rèn giũa, vừa hay là chữ "tịnh" này.
Cuối cùng A La đọc xong mấy trang sách, ngẩng đầu nhìn về phía A Âm. Vừa nhìn thấy khuôn mặt A Âm, lông mi đã không kịp chờ đợi khép lại, nhanh chóng chớp đôi cái.
Cô nhớ lại trước kia từng nghịch máy ảnh của người tây, "tách" một tiếng, có thể lưu giữ được thanh sắc uyển chuyển.
Cô không chắc động tác của bản thân có ý nghĩa tương tự như vậy hay không, nhưng cô bắt đầu cảm thấy không bình thường.
Dường như đã rất lâu, rất lâu rồi cô không gặp A Âm, sự thân mật trước kia giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237495/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.