Lý Thập Nhất ngủ nướng một giấc hiếm thấy, khi tỉnh dậy Tống Thập Cửu đã vắt khăn đắp mặt. Lý Thập Nhất mở đôi mắt mơ màng nghiêng đầu nhìn Tống Thập Cửu, Tống Thập Cửu khẽ dịch chuyển vị trí chiếc khăn đắp trên trán, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Lý Thập Nhất qua hơi nóng lượn quanh.
Lý Thập Nhất thu lại ánh mắt, quay đầu về, cơ ức đòn chũm bị kéo giãn ra.
Tống Thập Cửu chớp mắt, thường ngày khi cô và Lý Thập Nhất nhìn nhau, cô là người không chống đỡ nổi ba bốn giây, nhưng lần này Lý Thập Nhất lại lui binh, cho dù bản thân đã làm động tác rút lui vô cùng thành thạo.
Tống Thập Cửu nghiêng mặt, cho khăn mặt vào trong nước, nhúng đôi ba cái rồi vắt sạch nước, đi tới bên giường đưa cho Lý Thập Nhất.
Lý Thập Nhất nhận lấy bằng một tay, nhắm mắt xoa huyệt thái dương, sau đó đặt lên mắt ấn đôi cái. Lý Thập Nhất động đậy khóe môi, dường như không biết nói gì, chỉ hắng giọng, sau đó nói: "Cảm ơn."
Cảm ơn? Tống Thập Cửu sửng sốt nhíu mày, nghiêm túc nhìn Lý Thập Nhất.
Không khí lúc này có sự xa lạ trước giờ chưa từng xuất hiện, còn có sự mập mờ trước giờ chưa từng xuất hiện, đầu óc Tống Thập Cửu quánh lại, đau như mợ Đồ sinh Đồ Tứ Thuận, sống lưng như bị người ta dùng búa tạ đập khẽ, cú đập vừa lỏng lẻo vừa xót xa, ngay cả động tác giơ tay cũng có chút khó khăn.
Tống Thập Cửu cắn răng giơ tay lên, đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237489/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.