Khi A Âm tỉnh lại mặt trời đã lên cao, rèm cửa được kéo chặt, trong phòng tối đen không khác gì động của Đằng Xà, nhưng trong khe hở của rèm cửa lấp ló ánh mặt trời rõ ràng lại sáng tỏ. Cô như thể chìm xuống biển sâu mênh mông, không khí là dòng nước dập dềnh mang theo hương vị an thần, mà ánh sáng là dây câu thu hút cô rời khỏi biển.
Cô không biết ngư dân câu cá có dáng vẻ gì, tính toán ăn cô như thế nào, giống như cô cũng không biết rốt cuộc ánh sáng bên ngoài rèm cửa kia có vừa mắt hay không.
Cô muốn ho khẽ một tiếng, nhưng xương cốt tê liệt không có nổi chút sức lực, cảm giác đau đớn toàn thân thức tỉnh từ giấc ngủ sâu, lúc này mới khiến cô chậm chạp nhớ lại mọi chuyện hôm qua. Cô động đậy cổ chân, trước kia khi bị thương cô thường có thói quen làm động tác này, lần này cô tưởng rằng sẽ đứt lìa gân cốt, phải quấn vải một thời gian dài, không ngờ khi cử động chỉ có chút đau nhức như bị thấp khớp, xương cốt vẫn nguyên vẹn, phát ra âm thanh rắc rắc.
Khi Đằng Xà lấy đi tinh hồn, dường như cũng mang theo một vài cơn đau cũ nặng nề hơi thở chết chóc, khiến kinh mạch của cô thông suốt như được tái sinh.
A Âm giơ tay phải, chần chừ sờ lên ngực mình, vừa to vừa mềm, một lòng bàn tay không ôm hết. Cô cười một tiếng mỉa mai bản thân, sao lại nghĩ rằng có thể quay trở lại cơ thể trước khi gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237487/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.