Hơn một tuần sau, sắc thu càng sâu đậm. Trời cao mây xanh luôn khiến tinh thần người ta thoải mái, nhưng Tống Thập Cửu lại không như thế.
Cô rất nhớ nhung lời hứa gọi là sau khi "khỏi bệnh" của Lý Thập Nhất, nhưng Lý Thập Nhất hoàn toàn không nhắc tới, giống như đã quên sạch sẽ.
Tống Thập Cửu không phải là cô gái có tâm tư nặng trĩu, nhưng tối tối Lý Thập Nhất không chạm vào cô, cứ khiến cô không khống chế được sinh ra cảm giác thất bại, cô muốn thân mật với Lý Thập Nhất, hơn nữa cho là lẽ đương nhiên, nếu Lý Thập Nhất thực sự thích cô, có lẽ trong lòng cũng có suy nghĩ tương tự.
Nếu Lý Thập Nhất thực sự thích cô.
Sự đợi chờ rung rinh chực đổ giống như biến chất, khiến tất cả nhận thức mới mẻ như mọc lông tơ khiến người ta sinh nghi.
Tống Thập Cửu tắm rửa xong, ngẩn ngơ ngồi trước bàn, đưa tay chạm vào chiếc đèn trên bàn gỗ, đèn lưu ly nóng nóng, cô sờ một cái lại rụt tay về.
Lý Thập Nhất vào phòng, mang theo hương thơm bồ kết, đi qua Tống Thập Cửu, chỉ liếc nhìn một cái, trên tay cầm một chiếc khăn vải bông sạch sẽ mềm mại. Lý Thập Nhất ngồi bên giường, cúi đầu nghiêm túc tỉ mỉ gấp chiếc khăn thành hình bìa đậu phụ, đặt trên đầu gối một lúc, sau đó đặt bên gối.
Lý Thập Nhất chăm chú nhìn chiếc khăn, sau đó đưa tay ra vén lấy tóc.
Cuối cùng mới ngẩng đầu lên nhìn Tống Thập Cửu, vỗ lên vị trí trống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237483/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.