Chân dài của Lý Thập Nhất lật lại, nhanh chóng đi theo ra ngoài.
Đường phố vắng lặng tới đáng sợ, hàng quán đóng chặt cửa, con đường phía trước tối tăm trong lớp sương mù mỏng, khiến đường đá càng thêm sâu thẳm, tiếng chuông xe cất lên đứt quãng.
Vân Nương xách váy bước lên một chiếc xe kéo tay, tròng trành đi ra ngoài thành.
Lý Thập Nhất không chút chần chừ, cùng Tống Thập Cửu vẫy một chiếc xe, nhìn thẳng về phía trước khẽ nói: "Giữ khoảng cách đi theo."
Tay Lý Thập Nhất tùy hứng đặt lên tay vịn lạnh lẽo phả ra mùi gỉ sét ở một bên, cô dừng lại giây lát, sau đó lại dùng sức nắm lấy.
Đêm tối luôn dễ dàng phóng đại tật xấu đã thâm căn cố đế của con người, phu xe thường ngày vô cùng thích ứng với thời tiết địa phương bị đêm dài chi phối, lực chân phù phiếm động tác mệt mỏi, như thể du hồn khiến người ta sợ hãi, đuôi rắn lướt qua ban nãy càng sản sinh sự đáng sợ tiềm tàng, khiến Tống Thập Cửu vô thức run rẩy.
Quá yên tĩnh, yên tĩnh tới nỗi tiếng gió thổi bên tai cũng đáng sợ, Tống Thập Cửu dựa vào bên Lý Thập Nhất, đè nhỏ giọng hỏi Lý Thập Nhất: "Thứ ban nãy là gì?"
"Đằng Xà." Lý Thập Nhất động đậy đôi môi.
Hơn nữa khác với A Âm, đó không phải là tinh hồn, thậm chí không phải là một phách, mà là – "Bản thể của Đằng Xà."
Tống Thập Cửu hít một hơi: "Thần thú Thượng Cổ ngồi dưới chân Nữ Oa, tại sao lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237474/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.