Lý Thập Nhất đang giải thích với Tống Thập Cửu.
Năm chữ, Tống Thập Cửu mất đúng hai mươi giây mới tiêu hóa xong.
Từ nhỏ cô đã không có đồ chơi, thứ duy nhất bản thân yêu thích chỉ có Lý Thập Nhất, Lý Thập Nhất liền trở thành búp bê vải, chim non, trúc mã, thanh mai, là tất cả những bước chân loạng choạng trong kí ức, cũng là tất cả những ảo tưởng ôm ấp núi sông của Tống Thập Cửu. Suýt chút nữa cô tưởng rằng, bản thân sắp mất đi Lý Thập Nhất.
Trên đời này không có bất kì cảm xúc nào tuyệt diệu hơn mất đi mà có lại được, huống hồ đối tượng còn là Lý Thập Nhất.
Lý Thập Nhất không tức giận, cũng không ảo não, chỉ dùng giọng điệu như gió xuân làm tan chảy tuyết an ủi cô.
Lý Thập Nhất không đi xem mắt, không muốn sinh con với người khác, còn nữa, Lý Thập Nhất quan tâm cô.
Vì thế mới nghiêm túc lại không chút phiền hà lặp lại việc bản thân không biết chuyện.
Tống Thập Cửu cúi đầu trong ánh mắt của Lý Thập Nhất, cắn lấy khóe môi nồng nàn hương son, trái tim được ra sức vuốt ve, chưa từng trải qua sự dịu dàng như thế, khiến Tống Thập Cửu điên đảo thần hồn, cảm xúc có chút mất khống chế.
Cô gật đầu với biên độ cực nhỏ, hai cánh mũi động đậy, đột nhiên hốc mắt đỏ ửng ngẩng đầu nhìn Lý Thập Nhất: "Tại sao lại muốn khóc thế này?"
Xót xa trong khoang mũi đột nhiên trào ra, khiến Tống Thập Cửu không hiểu nguyên do.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237467/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.