Mới đi được nửa đường, bỗng trời lại đổ cơn mưa rào, ào ào như trút nước, chặn hai người giữa dọc đường. Lý Thập Nhất và Tống Thập Cửu tránh mưa dưới gốc cây đa già cành lá sum xuê, quần áo ướt gần hết, hơi lạnh bao trùm lấy cơ thể.
Tống Thập Cửu nhìn nước mưa chảy ào ào thành dòng trên mặt đất, ngẩng lên nhìn trời: "Ban nãy mới nắng đẹp, đúng là kì lạ thật."
Đỉnh đầu nóng lên, Tống Thập Cửu rụt cổ về, thấy mặt mày Lý Thập Nhất không cảm xúc đội chiếc mũ của bản thân lên đầu cô.
Tống Thập Cửu giơ tay giữ lấy mũ, sờ qua sờ lại chiếc mũ như quả dưa hấu.
Hai người đang lúng túng đứng đối diện nhau, lại nghe thấy tiếng huýt sáo lúc ngắn lúc dài từ gần đó truyền tới, như thể đang tìm kiếm con thú nhỏ, âm thanh ấy dần dần tiến gần hơn, một chiếc ô vải bạt vô cùng mộc mạc xuất hiện trước mắt, bên dưới ô là một người phụ nữ gần bốn mươi tuổi, mắt một mí vai xệ, trên mặt không có điểm nào bắt mắt, duy chỉ có chiếc mũi đẹp đẽ, ngay ngắn thẳng tắp, đầu mũi khẽ vểnh lên, dính chút nước mưa.
Người tới nhìn thấy hai người Lý Tống, thoáng ngẩn người, tay giữ vạt áo buông ra, sau đó xòe năm ngón tay vuốt thẳng vết nhăn, nhân lúc ấy tỉ mỉ đánh giá hai người một lượt, sau đó mới cười nói: "Hai cô gái đây, bị cơn mưa chặn giữa đường chăng?"
Lý Thập Nhất không đáp, Tống Thập Cửu gật đầu.
Âm thanh của người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237460/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.