Ba chữ mơ hồ cất lên trong mộ, vẻ xuân của húng quế vô cùng khác biệt với đất đá lạnh tanh, Lý Thập Nhất cầm tẩu thuốc lên, đang cẩn thận ngẫm nghĩ, lại phát hiện thấy mặt đất thấp thoáng rung động, bên tai có tiếng móng ngựa chạy hỗn loạn, từ xa tới gần, thế như chẻ tre.
Cơ thể Đồ Lão Yêu kịch liệt run rẩy, mỡ thừa hai bên rung lên giống như bị lôi công đóng đinh hết lần này tới lần khác, mọi người sửng sốt nhìn Đồ Lão Yêu, thấy hắn khổ sở móc Hồn Sách Lệnh trong túi quần ra, cấu lên hợp cốc tê liệt, ngắt quãng nói: "Con... con mẹ nó, rung rồi!"
Lý Thập Nhất thầm nói không ổn, đút tẩu thuốc vào ngực, đang bày tư thế phòng vệ, liền ngửi thấy một luồng gió ma thổi tới, lạnh lẽo đứng sau gáy cô.
Cô ngậm miệng thật chặt, gân xanh trên huyệt thái dương nổi lên, không quay đầu gõ tẩu thuốc vào vị trí cách gáy ba tấc.
Ống đồng trong tay rơi xuống một cơ thể mềm mại, sau lưng có tiếng rên ngắn ngủi, sau đó gió ma lui đi, rồi nhanh chóng tan ra, lại cực nhanh ép tới trước mặt Lý Thập Nhất, mang theo cảm giác áp bức như kiếm dài rút khỏi vỏ, ập tới như muốn đuổi hồn đoạt mạng.
Ngón trỏ của Lý Thập Nhất duỗi thẳng, nắm lấy cán tẩu như múa kiếm, đầu nghiêng sang phải tránh đòn công kích của khí ma, nhanh chóng lùi sau một bước, thắt lưng chống đỡ thân trên ngửa ra sau, vòng tới sau lưng khí ma, tẩu thuốc nhanh chóng viết một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237454/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.