Sau khi tạm biệt A La, nhóm Lý Thập Nhất về nhà nghỉ ngơi đôi ba ngày. Trước mỗi lần khởi hành, Tống Thập Cửu đều rất hào hứng, nhưng không biết lần này bị bệnh lười hay làm sao, lại đóng chặt cửa tiễn khách, rèm cửa kéo thật chặt, càng không nói tới việc chào hỏi hầu hạ Lý Thập Nhất sớm chiều, ngay cả mợ Đồ vác bụng bầu mời Tống Thập Cửu ra ăn cơm, Tống Thập Cửu cũng bức bối một câu: "Để bên ngoài đi." Liền không còn động tĩnh.
Lý Thập Nhất không biết bản thân làm mẹ hờ quá nhập tâm, hay vì tâm tư gì khác, tóm lại là bắt đầu lo âu, chữ "tĩnh" viết được một nửa, nét cong móc đứt làm đôi đoạn, nhìn cong cong vẹo vẹo, không thẳng thớm chút nào.
Cô vuốt giấy, rửa sạch tay lên giường đi ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, có một bức thư gấp thành ba nhét vào trong khe cửa, Lý Thập Nhất rút ra, là thể chữ Sấu Kim* mà Tống Thập Cửu mới học, bên trên chỉ viết mấy chữ - Nhanh tới phòng em, gấp, gấp.
Cổ họng Lý Thập Nhất động đậy, gấp thư lại theo nếp cũ, dùng hai ngón tay kẹp thư đút vào trong ống tay áo, vốn dĩ phải đi ăn sáng, nghĩ ngợi giây lát lại nhấc chân đi về phía phòng Tống Thập Cửu.
Khi vào trong phòng Tống Thập Cửu, lại thấy cả nhóm người náo nhiệt vây quanh bàn, Đồ Lão Yêu và A Âm đã chờ ở đây từ lâu, dáng vẻ vô cùng mù mịt, nhìn thấy Lý Thập Nhất, Đồ Lão Yêu đẩy đĩa hạt hướng dương về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237452/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.