"Đã kể xong chuyện cũ rồi, giờ nghĩ về sau đi nào. Chúng ta làm sao ra ngoài đây?" A Âm gạt nhẹ những miếng vỏ vụn còn dính trên tay.
Nói xong cô lắc nhẹ cằm, dáng vẻ dù gấp gáp nhưng vẫn thong dong nhìn Hạ Cơ. Hạ Cơ tỏ ra tội nghiệp: "Ta ở trong bức hoạ này mấy nghìn năm, khó khăn lắm mới có người, sao lại không giữ khách chứ?" . Ngôn Tình Sắc
A Âm cực kì khinh bỉ dáng vẻ ỏng ẹo của bà ta, cười lạnh một tiếng rồi nói: "Bùa chú lúc nãy bà đã lĩnh giáo qua rồi, trong tranh này tuy là không giết được bà, nhưng mà đầy cách để giày vò bà, chỉ cần viết vài tấm phù một ngày đốt bà ba lần, lão nương ta cũng muốn xem thử là bà đau chết trước hay là bọn ta đói chết trước."
Đồ Lão Yêu cũng nghĩ thêm cách: "Bà ta yêu cái đẹp, hay là trói bà ta lại rồi dựng một chiếc gương ngay trước mặt cho bà ta xấu hổ chết."
"Tuyệt đó!" A Âm hứng khởi, vỗ tay một cái: "Cách này thật là--"
Cô nhìn vẻ mặt đắc chí của Đồ Lão Yêu, cười nói: "Đàn bà đến không thể đàn bà hơn được nữa."
Rồi lại nghe Lý Thập Nhất mở miệng nói: "Theo lời bà nói, bức tranh này là lúc bà cùng Khuất Vu phong hoa tuyết nguyệt (vui vẻ ân ái) vẽ thành."
Hạ Cơ không hiểu ý đồ của Lý Thập Nhất, lặng lẽ nhìn cô: "Đúng vậy."
"Vậy, hình bà trên tranh, tại sao lại đang khóc?" Lý Thập Nhất ngước mắt lên, mím môi nhìn bà ta.
Hạ Cơ run người, thấy Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/231724/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.