Cả nhóm không dừng lại ở chỗ Diêu thảo quá lâu, tiếp tục đi vào sâu bên trong huyệt mộ, ngay chính giữa là một sàn gạch vuông vức, một bệ đá trên rộng dưới hẹp, cao khoảng nửa mét, phía trên đặt một chiếc quan tài mới, hình trụ dài, trên dưới rộng ngang nhau, sơn gỗ màu xanh đen phát ra ánh sáng bóng đục mờ.
Hai bên trái phải của bệ đá dựng hai giá đặt chén lưu ly cùng màu với quan tài, giương ra như cành cây, Lý Thập Nhất ra hiệu cho Đồ Lão Yêu thắp đèn lên, một tiếng "xẹt" đánh lửa vang lên, ngọn nến trắng toả mùi sáp thơm cùng ánh sáng đột ngột, lan ra trong căn mộ thất lạnh lẽo. Nến đã thắp rồi nhưng không hề có chút ấm lên, A Âm thu người lại, co ro trong áo khoác, Lý Thập Nhất bế Thập Cửu lên, sờ chiếc tay nhỏ lạnh như băng của nó, cô hỏi Thập Cửu: "Lạnh không?"
"Không lạnh." Tống Thập Cửu ngây ngô trả lời, hơi thở phà ra khói trắng.
Đồ Lão Yêu lạnh đến nổi dậm chân liên tục, vừa xoa tay vừa thèm thuồng nhìn chiếc khăn ấm bên mặt A Âm, A Âm nhìn quanh, quay một vòng tại chỗ rồi nói: "Chỗ này thì không có xác chết gì cả."
Lý Thập Nhất dùng bàn tay sưởi ấm cho lưng của Tống Thập Cửu, nói với Đồ Lão Yêu: "Nhổ đinh, khai quan đi."
Đồ Lão Yêu "dạ" một tiếng, ôm túi vải tiến lên trước, hai tay cung kính chắp lạy một cái rồi lấy ra một cây xà beng, một chân dẫm lên bệ đá để lấy thế, một tay đưa cây xà beng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/231722/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.