Không gian chật hẹp đột nhiên bỗng trở nên tĩnh lặng, ngay lúc này họ mới cảm nhận được sự lạnh lẽo của ngôi mộ đá. Tiếng nước róc rách tạo ra những gợn nước nhẹ lui dần về phía sau chiếc quan tài như thuỷ triều xuống.
Nước đọng rút đi để lộ ra sàn đá trắng dã, góc gần cạnh quan tài có tia chớp sáng, cái tẩu thuốc được nước rửa qua có thêm phần sáng bóng. Mắt Lý Thập Nhất mở to, cô vội vàng tiến tới nhặt cây thuốc điếu lên, còn chưa kịp đứng thẳng người thì đã nghe trong quan tài phát ra tiếng cạch cạch, chiếc quan tài rung lên từng đợt.
Âm thanh cạch cạch giống như rút gân giã xương, vừa kịch liệt lại vừa nhịp nhàng như bơm nước. Đồ Lão Yêu đang khoác vải lên người đứa bé thì bị doạ cho hồn xiêu phách lạc, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất không thể cử động. Hắn thấy Lý Thập Nhất dùng tay phải chống một cái, nhẹ nhàng trở người ngồi bên cạnh viền của quan tài nhặt cái tẩu thuốc lên rồi từ trong túi áo múc một muỗng nếp chín đã chuẩn bị từ trước, cô lật cổ tay lại rồi ấn xuống, ấn miếng nếp chín cỡ móng tay lên vị trí trên mi tâm một thốn (khoảng 3cm) của người phụ nữ.
Cô mím môi, ngón áp út gõ nhẹ một cái, cái xác lập tức ngừng rung chuyển, nằm yên trong quan tài.
Làm xong một loạt động tác, xương hàm dưới góc cạnh của cô cúi nhẹ xuống, cô chậm rãi đứng dậy, đôi chân dài đạp lên thành của quan tài, cầm cao cái tẩu thuốc rồi gõ nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/231717/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.