Lội qua con sông, đi thêm chút thì gặp được bậc thang phía trước, Đồ Lão Yêu đặt cây đèn lên trên bậc thang rồi dùng hai tay chống người leo lên bờ trước, sau đó kéo từng cô bé lên. A Âm dựa một bên đứng vắt nước tà áo sườn xám, lúc nãy đứng dưới nước thì ấm, bây giờ lên bờ rồi, rét run từng hồi liên tục, dù sao thì cũng đã lâu không hạ mộ rồi, cái cơ thể thực tình là yếu đi chút xíu.
Đồ Lão Yêu ngồi xổm ngay đối diện đang cởi giày đổ cho ráo nước, Lý Thập Nhất vắt khô quần rồi nói với Tống Thập Cửu: "Vén ống quần lên đi."
Tống Thập Cửu nghe lời làm theo, đôi chân trắng ngần sáng lên như ánh trăng trong hang động, da thịt mịn màng khiến cho Đồ Lão Yêu cảm thán liên hồi.
Thu xếp chỉnh tề xong, cả nhóm người mới lại tiếp tục đi vào bên trong, may là trong động không có sinh vật gì khác, duy chỉ có hai bên treo móc một vài mạng nhện to cỡ cái gầu rác cùng với vài hàng dơi đang treo ngược, người đi qua một cái, là đàn dơi bắt đầu ào ào vỗ cánh bay đi, làm rơi xuống màn bụi lả tả.
Càng đi vào trong, hang động càng yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài giọt nước đọng từ trên những trụ đá rơi xuống, giống như là nước bọt thèm thuồng của những con mãng xà khi thè lưỡi.
Đi thêm vài ba phút, lúc này mới hiện ra dáng vẻ của mộ thất, ngay chính giữa là một sảnh trước rộng lớn, một mái hiên ngói được xây xếp ngay dưới hang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/1017783/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.