Tống Thập Cửu mím môi nhìn hắn chằm chằm rồi ngửa người về phía sau, đặt môi đến cạnh tai A Âm đang tập trung nghe ngóng, nhỏ tiếng nói: "Đồ Lão Yêu nói chị mập rồi kìa."
A Âm đang nghe cao hứng, không rảnh nói chuyện với hắn, chỉ giật giật khóe môi, chửi thầm một câu: "Bà cha hắn!"
Tống Thập Cửu hài lòng thu người lại, hạ mắt ngồi trở về, gọi cả họ tên của Đồ Lão Yêu: "Đồ Lão Yêu, em là bà cha anh."
Linh hoạt sử dụng, học liền xài liền, thậm chí ngay cả âm nhấn nhá đều giống y A Âm, Đồ Lão Yêu chưa từng thấy qua cô bé nào ngay cả chửi thề cũng có thể hồn nhiên đến vậy, hắn vừa buồn bực vừa buồn cười, gác chân lên tiếp tục cắn thêm vài hạt dưa rồi thong dong chỉ lên phía trên đầu: "Mẹ nhóc đến rồi kìa."
Nhóc ranh, ta không dám hó hé với chị Thập Nhất thôi, ta lại không không trị được nhóc à.
Tống Thập Cửu tức nghẹn, Đồ Lão Yêu nhổ vỏ hạt dưa ra cười trêu cô bé: "Hây, mới sống được có mười mấy ngày mà đòi học người ta yêu với chả đương."
Thật là buồn cười mà.
Lý Thập Nhất ngồi xuống trước bàn, cô vừa thay một bộ áo sáng màu hơn, nhìn thấy cổ chân chân phải của Đồ Lão Yêu đang gác trên đùi chân trái lắc qua lắc lại, Tống Thập Cửu thì cắn môi ấm ức đầy mặt, nhìn thấy cô đến, lại còn không muốn nhìn cô, bầu không khí trở nên lạ lùng.
"Chừng nào về Bắc Bình?" Lý Thập Nhất hỏi Đồ Lão Yêu.
Đồ Lão Yêu suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/1017781/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.