Edit: Zịt cac cac cac
Lý Thanh Đàm và Tưởng Dư cơm nước xong thì đã qua mười giờ. Tưởng Dư hẹn bạn đi hát karaoke. Anh không có hứng thú với loại hoạt động tập thể này, tự bắt xe về nhà.
Xe taxi tăng tốc trên chiếc cầu vượt nằm xa trung tâm thành phố. Những tòa nhà cao tầng san sát ngoài cửa sổ sáng rực ánh đèn, tựa như dải ngân hà rũ xuống, thay đổi liên tục.
Lư Thành trong trí nhớ đã đi rất xa. Lý Thanh Đàm nhắm mắt lại, gió đêm phả vào mặt. Khô hanh, ấm lạnh xen lẫn với mùi xăng vô tận.
Thời khắc tĩnh lặng và yên bình như vậy chỉ tồn tại cho đến khi anh xuống xe, đã bị một cuộc điện thoại trong dự liệu cắt ngang.
Lý Thanh Đàm ngồi trên cầu trượt dành cho trẻ em chơi đùa ở trong tiểu khu, nghe Lý Chung Viễn chất vấn một câu lại một câu.
"Sáng nay thư ký Hà gọi cho bố, nói con náo loạn tới đồn cảnh sát vì đánh nhau. Con có chuyện gì thế?"
[Ồ, gọi buổi sáng, bây giờ bố mới nhớ tới hỏi con.]
"Có phải con đã quên bởi vì sao mà bố mới đưa con tới Lư Thành hay không??"
[Đánh nhau.]
"Nếu như con còn càn quấy nữa, lập tức cút ra nước ngoài cho bố."
[Cút thì cút.]
Lý Chung Viễn nói trong điện thoại một câu, Lý Thanh Đàm trả lời lại thầm trong bụng một câu. Nhàm chán, cũng rất không có tinh thần.
Anh ngoáy ngoáy lỗ tai bên kia, đột nhiên ngắt lời của Lý Chung Viễn: "Con biết rồi, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-ne/217228/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.