Đêm đen rủ xuống bao trọn cả vùng trời như muốn nhấn chìm giấu đi tất cả mọi thứ. Diệp Từ khởi động chế độ ngụy trang của Kim Châm Bịp Bợm, biến mình thành một đạo tặc thuộc tộc người lùn, quần áo cũng đổi sang màu sẫm tối. Với hình thể và trang phục như thế này ở thời điểm giữa khuya đưa tay không thấy được năm ngón, căn bản sẽ không có ai chú ý đến.
Cô bước đi rất nhanh, thoáng cái đã từ phố lớn sang ngõ nhỏ, không thấy tăm hơi đâu nữa. Trước khi rời khỏi thành Hồng Hồ, Diệp Từ đã ghé qua kho hàng dọn sạch hết những thứ trên người cất vào tủ đồ, đồng thời còn lấy ra 4 túi đồ 24 ô, đây là vật phẩm cô đánh phó bản rất lâu mới nhặt được, nếu đem đi bán thì mỗi cái ít nhất lên tới ngàn đồng vàng nhưng chưa chắc đã có mà mua. Có điều lúc này Diệp Từ không có ý định lấy ra để bán, cô gọi lão Tứ ra rồi gắn hết bốn túi đồ lên người nó.
Bởi vì thợ săn lúc nào cũng cần phải mang theo một túi đựng tên cho nên so với những chức nghiệp khác sẽ kém đi một ô đồ, vì lẽ đó mà sủng vật của chức nghiệp thợ săn sẽ được phép gắn thêm túi đồ, mỗi sủng vật có thể gắn thêm nhiều nhất là 4 túi. Tuy nhiên so với người chơi, sủng vật gắn thêm túi đồ có sự khác biệt rất lớn, túi đồ của bọn chúng được tính vào dạng đồ vật bên ngoài, nghĩa là nếu túi đồ nặng hơn trọng lượng của sủng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-menh/2185218/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.