Edit: Shuri (tội lỗi quá chời ơi (,,•﹏•,,) )
Beta: Sâu
Sáng sớm hôm sau, Diệp Thu mơ mơ màng màng chui đầu ra khỏi ổ chăn, nhìn tia sáng lộ ra qua khe rèm cửa, nghi hoặc chớp chớp mắt, cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
Diệp Cẩn nằm bên cạnh, một lần nữa kéo cậu vào lòng, tay phải vòng qua thắt lưng Diệp Thu siết nhẹ, "Còn sớm, ngủ tiếp đi." Giọng nói thường ngày thanh lãnh, nay vì mới tỉnh giấc mà có chút khàn khàn.
Diệp Thu tối hôm qua "mệt nhọc" đến khuya nghe vậy gật gật đầu, thoải mái hưởng thụ phục vụ của Diệp Cẩn, nhanh chóng một lần nữa chìm vào mộng đẹp.
Nhiều tiếng sau.
"Ca ca!" Diệp Thu bật dậy, kinh ngạc nhìn cửa sổ.
Diệp Cẩn nhíu nhíu mày, ngồi dậy lấy chăn bọc thân thể trơn bóng của cậu, "Làm sao vậy?"
Diệp Thu quay đầu, mắt trừng lớn: "Hết mưa rồi?!"
Bước xuống giường đến bên cửa sổ, Diệp Cẩn nhấc rèm nhìn ra bên ngoài, quả nhiên phát hiện, trời ngừng mưa.
Trong mắt hiện lên suy nghĩ sâu xa, Diệp Cẩn buông tay, xoay người, "Hết mưa rồi."
Vui vẻ nhảy lên, Diệp Thu nhanh chóng mặc quần áo, chạy đến bên người hắn, kéo rộng rèm cửa.
"Rốt cuộc cũng ngừng mưa!" Hưng phấn nhìn ra ngoài, Diệp Thu thật sự vui vẻ, ngày nào cũng mưa quả thực phiền muốn chết.
Im lặng nhíu nhíu mi, Diệp Cẩn nâng tay ôm vai cậu, "Đi rửa mặt đi, hôm nay còn phải lên núi."
Gật đầu, tầm mắt Diệp Thu lơ đãng lướt qua xương quai xanh của Diệp Cẩn, bất động thanh sắc cong môi, xoay người ra khỏi phòng.
Ngẩng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-mai-ben-em/1116527/chuong-53.html